 |
Hình minh họa góc nhìn từ hàng dương sau trường KTQN
|
Bản Sonate ánh trăng của Beethoven là một trong những bản sonate được nhiều người yêu thích nhất, câu chuyện về sự ra đời của tác phẩm cũng đẹp tựa như một huyền thoại…Đêm đã khuya, Beethoven đang đứng một mình trên chiếc cầu bắc qua dòng Danube xinh đẹp, hiền hòa, một đêm trăng rất sáng. Cả thành Vienna cổ kính đang chìm sâu vào giấc ngủ, tĩnh lặng dưới ánh trăng dịu dàng huyền ảo. Bất chợt ông nghe thấy đâu đó tiếng piano vang lên thánh thót nhưng thật buồn bã. Lần theo âm thanh ấy, đến một ngôi nhà trong khu lao động, trong nhà chỉ có một người cha đang ngồi nghe con gái mình chơi dương cầm.
Người cha của cô gái nói với người khách lạ - Beethoven rằng con gái mình đã không được nhìn thấy ánh mặt trời ngay từ khi mới sinh ra, suốt đời cô chỉ có một ước mơ duy nhất là được ngắm nhìn ánh trăng trên dòng sông Danube. Ông đau khổ nói thêm có lẽ chẳng bao giờ ông có thể đem đến cho con niềm hạnh phúc giản dị ấy...Beethoven cảm thấy rất ngạc nhiên khi thấy cô gái vẫn chơi được dương cầm và xúc động trước tình cảm của người cha dành cho con gái và số phận không may mắn của người thiếu nữ...
Ông ngồi vào cây dương cầm và những nốt nhạc cứ ào ạt dâng lên theo niềm cảm xúc mãnh liệt, lúc nhẹ nhàng hiền dịu như ánh trăng, lúc lại mạnh mẽ mênh mang như sóng Danube. Những nốt nhạc và ánh trăng như hòa quyện vào với nhau nhẹ nhàng đưa người ta đến một thế giới của tình yêu, lòng nhân ái, sự cao thượng...Khi bản nhạc kết thúc, trên gương mặt của người thiếu nữ vốn thường ngày lúc nào cũng u uất một nỗi buồn thì giờ đây đang rạng rỡ lên một nụ cười hạnh phúc, hai cha con họ cũng đã biết ra người ngồi trong nhà mình chính là Beethoven - một trong những nhà soạn nhạc vĩ đại nhất của mọi thời đại.
“Tôi không bao giờ viết vì tiếng tăm. Những thứ tràn ngập trong trái tim tôi cần thiết phải được biểu lộ, đó là nguyên nhân vì sao tôi sáng tác.”- Ludwig van Beethoven.
No comments:
Post a Comment